Đáng lẽ bắt buộc đăng lại phần 1 này trước lúc đăng bài bác phần 2. Thôi thì muộn còn rộng không.

Trong hành trình tri ân từ hà nội thủ đô vào Huế, chúng tôi đi viếng các nghĩa trang liệt sĩ và rất may mắn cửa hàng chúng tôi được vào miếu Cam Lộ và chạm chán Trưởng ban trị sự GHPGVN tỉnh giấc Quảng Trị – Hòa thượng ưng ý Thiện Tấn. Nhiều người dân nói ông là 1 hòa thượng vô cùng uyên thâm, những mẩu truyện phức tạp, khó khăn hiểu nhất, đông đảo được ông phân tích và lý giải thật đơn giản và dễ dàng và dễ dàng hiểu.

Bạn đang xem: Vì sao nhà sư không ăn thịt chó

Đứng vai bạn Bá Thiện sinh năm 1985 tôi đang viết lại câu chuyện:

– Hòa thượng hỏi tôi, có sức mạnh không, tôi xác minh có. Ngài bảo tôi bê một chậu cây cảnh vào với nhấc lên để xuống vài bố lần, tôi làm ngay và thấy nó cũng thường thôi. Trường hợp hòa thượng mong mỏi thử mức độ thì phải lấy loại chậu cảnh gấp 3 lần cố kỉnh này new thể hiện hết khả năng của tôi. Rồi hòa thượng nói tôi chắp tay lại nguyện ước được khỏe khoắn mạnh, hạnh phúc, được chạm mặt những điều may mắn, nhất là mẹ tôi, gồm sức khỏe, sống thuộc tôi mang đến trăm tuổi.

Sau đó hòa thượng trì chú vào chậu cây và bảo tôi nhấc lên. Thật lạ mắt cái chậu tôi vừa nhấc lên để xuống dịu như không, bây giờ trở đề xuất nặng trĩu, tôi phải nỗ lực mới nhấc lên được. Hôm nay tôi cảm xúc đã khâm phục thật sự, dẫu vậy hòa thượng lại tỏ vẻ không hài lòng, bảo tôi làm đi làm việc lại vài cha lần. Tôi vẫn hoàn toàn có thể nhấc lên được mặc dù khá nặng. Đó là điều rất lạ.

Rồi hòa thượng đột nhiên hỏi tôi “có yêu cầu con thỉnh thoảng vẫn ăn thịt chó không?”

Tôi ngần ngại một dịp rồi trả lời “có ạ” . Hòa thượng im lặng một lúc, rồi ngài nói hết sức ân cần: “đối với những người theo Phật, thì không khi nào nên ăn uống thịt chó, vì chưng nó là bạn thân thiết tuyệt nhất của con người, canh giữ nhà cửa, vui cùng rất chủ, bi tráng cùng với chủ, là nhân vật thứ nhất mừng nhãi ranh đón ngơi nghỉ cửa, khi chủ về mang đến nhà, tất cả cả khi nó đang đau ốm, căn bệnh tật, đói khát do quên mang đến ăn. Chủ nhân khó khăn, hoán vị nạn, khổ cực đến mấy, nó cũng không lúc nào bỏ đi. Người sở hữu bạc ác đánh đập, nó vẫn cam chịu. Khi người chủ sở hữu trói lại để giết, đôi mắt nó nhức đớn, van lơn tuy vậy không hề ân oán hận, đuôi nó vẫn vẫy những cái cuối cùng, như hi vọng, người chủ sở hữu nghĩ lại, hay như là muốn nói; nó tha thứ cho chúng ta. Loại tâm đó, con tín đồ không phải ai ai cũng có được.

Những điều đấy cũng là tại sao ngụy biện, cho sự… của chúng ta.”

Rồi hòa thượng nói tiếp “khi nhỏ người gầy đau, dịch tật, ho lao, khạc đờm, mửa mửa, đại tiện, bởi những bệnh lý như kiết lỵ, trúng độc, lây lan khuẩn, làm thịt súc đồ gia dụng thối rữa, ròi bọ… chó hầu hết dọn sạch. Gần như thứ đấy đi đâu? Vào bụng nó, hóa thành xương giết thịt nó, tiết huyết nó. Con bạn lại thích thú khi được ăn uống thịt nó, mong ước ăn làm thịt chó, uống ngày tiết canh, pha rượu… cọ rau, vo gạo, nấu ăn nướng, trong bên vệ sinh, cho dù phòng đó sạch đến mấy cũng không dám ăn. Các thứ dơ bẩn, nhầy nhụa, thối rữa, rộng gấp những lần,vào bụng chó, bạn ta lại biện minh, bởi bao nhiêu lý do, để đưa vào miệng. Cái miệng có nghĩ, nó dơ bẩn, khi nói lời yêu thương, khi âu yếm vợ con, giỏi thâm chí còn khấn cầu điều an lành giỏi đẹp cho với mình.

Con hãy suy xét kĩ, tất cả nên ăn uống thịt chó nữa xuất xắc không, có muốn đưa tuy nhiên thứ khiếp sợ đó, vào thân thể con nữa không ?” trong khi con có hàng trăm, ngàn máy khác nhằm ăn.

Sau vài ba phút suy ngẫm, tưởng tượng rất nhiều thứ ghê tớm nhưng chó đam mê ăn. Tôi cảm xúc rùng mình, rét mướt sống sống lưng và không phải một bản thân tôi, cả đoàn người nào cũng nói mong mỏi nôn ói.

Xem thêm: Tuổi Kỷ Tỵ Xây Nhà Năm 2023 Gia Chủ Cần Tránh!, Tuổi Đại Kỵ Xây Nhà Năm 2023

Tôi hứa với hòa thượng “Con sẽ không bao giờ, động cho thịt chó nữa”.

Tôi đọc rằng điều này là xuất sắc cho tôi chứ không hề phải giỏi cho hòa thượng, lúc này hòa thượng bắt đầu nói: “Con hãy ngửa mặt lên trời và thề nguyện cùng với trời đất không bao giờ ăn giết thịt chó nữa”. Lúc tôi làm kết thúc hòa thượng nói: “Bây giờ ông chú nguyện mà con vẫn nhấc nổi chậu cây này lên thì minh chứng phúc con còn mỏng, đức bé còn yếu”.

Tất nhiên tôi nghĩ, phúc đức của mình nó nằm ở đâu đó chứ không nằm tại chậu cây, nhưng lại lần này thì hòa thượng có vẻ như rất mãn nguyện. Sau thời điểm ông trì chú, tôi gắng hết sức đỏ khía cạnh tía tai, cũng chẳng thể nhấc nổi loại chậu ấy lên. Té ra hòa thượng cân nặng phúc đức bằng bài toán lấy hết phúc đức của tôi, đặt vào chậu cây này. Chỉ sau mấy lời chú của thầy và một lời thệ nguyện của tôi, từ xếp thịt chó, mà chậu cây như nặng, hàng nghìn cân.

Rồi hòa thượng bảo “việc ngừng rồi thôi đựng chậu cây đi”.

Mặt tôi xanh lét: “làm sao nhỏ bê nổi cơ chứ?” nhưng lại hòa thượng nói: “Hòa thượng đã ném ra rồi”. Quả thực tôi nhấc chậu cây lên và này lại nhẹ như lúc ban đầu. Mấy người trong đoàn được Hòa thượng mang lại thử cũng đông đảo công nhấn linh nghiệm, diệu kỳ. Tôi và đều người hoàn toàn tâm phục khẩu phục Ngài.

Trên đây là câu chuyện trọn vẹn có thật trong chuyến hành trình năm 2009 cơ mà tôi muốn chia sẻ với các bạn.

Đối với sự việc thịt chó, như vẫn trình bày, chó là một trong những loại bọn chúng sanhnhư bao chúng sanh khác. Bởi thế, theo Phật giáo, lúc đã không ăn mặn thìkhông ăn bất cứ loại giết nào. Ko kiêng cử đơn lẻ đối với cùng 1 sốloài như Hồi giáo không ăn uống thịt heo hoặc Ấn Độ giáo không ăn thịt bò.

Chuỗi vòng may mắn của bạn, xem ngay!.


HỎI: tất cả phải những người theo phật giáo ( là phật tử) thì phải ăn uống chay, không nên ăn thịt cùng không được ăn uống thịt chó? Xin hỏi ý niệm này xuất xứ từ đâu?
*
Ảnh minh họa
ĐÁP: Ăn chay, nói theo một cách khác không nạp năng lượng thịt rượu cồn vật, là một trong những phần của việc thực hành giáo pháp; duy trì gìn giới phép tắc Không sát hại và trưởng chăm sóc lòng trường đoản cú bi. Đây là giữa những pháp hành quan trọng đặc biệt của fan Phật tử vào cả hai truyền thống lâu đời Phật giáo Nguyên thủy (Theravada) với Phật giáo Đại vượt (Mahayana).
Bàn về ý niệm ăn chay cùng xuất xứ của nó hiện tồn trên nhiều cách nhìn khác nhau. Rõ rệt độc nhất là sự khác hoàn toàn giữa Phật giáo Nguyên thủy (PGNT) không có quan niệm dùng đồ chay và Phật giáo Đại thừa(PGĐT) chủ trương ăn uống chay.
Theo PGNT, việc ăn chay không xuất hiện trong thời Phật say mê Ca trên thế. Bởi đó, PGNT nhà trương ăn uống cách nào cũng được, tuỳ duyên trong nạp năng lượng uống làm sao để cho có đủ sức khoẻ nhằm hành trì giáo pháp (lời HT.Hộ Tông, sách tín đồ tu rất cần phải ăn chay không). PGNT không để thành vụ việc ăn chay, ăn mặn bởi “sự giải thoát không phải do nơi ăn, mà là do nơi thanh tịnh bố nghiệp thân, khẩu với ý”. Rộng nữa, chính đức Phật sau thời điểm nghe lời thỉnh ước của Đề Bà Đạt Đa xin phát hành giới cấm quán triệt hàng Tỳ kheo nạp năng lượng thịt cá, Ngài dường như không chấp nhận. Trong ghê Jivaka, Ngài dạy: “Này Jivaka, Ta nói trong bố trường hợp, giết được lâu dụng (tam tịnh nhục): ko thấy, không nghe với không nghi (vì mình nhưng mà giết). Này Jivaka, Ta nói trong ba trường thích hợp này, giết được lâu dụng” ( ghê Jivaka, Trung bộ II, tr.71). Như vậy, chư Tăng thời Phật còn tại cầm cố sống nhờ đồ gia dụng thực bách tính dâng cúng trong những khi đi khất thực, hoàn toàn không minh bạch chay mặn, kế bên những đồ thực nằm ko kể Tam tịnh nhục.
Vấn đề bạn Phật tử được ăn uống thịt hay là không đã được Đức Phật giải quyết bằng “thuyết” Tam tịnh nhục theo ý kiến của PGNT. Nhưng ăn chay chưa hẳn đợi mang lại PGĐT cải cách và phát triển ở china mới có. Ngay từ thời Asoka (thế kỷ III trước Tây lịch), việc ăn chay, bảo đảm an toàn động vật đã trở thành phổ biến. Trong số chỉ dụ tự khắc trên bia đá được giới khảo cổ khai quật, vua Asoka đã nghiêm cấm mọi hành động giết thú vật, tất cả việc săn bắn trên bộ, trên không cùng dưới nước tuyệt vời nhất bị ngăn cấm.
Khi PGĐT hình thành, đa số trong tất cả bom tấn Đại thừa không tồn tại kinh làm sao đề cập đến việc Phật cho phép ăn thịt. Không phần nhiều thế, các kinh này còn nói rõ việc ngăn cấm nạp năng lượng thịt. Trong gớm Lăng Già (Lankavatara), chương 8, về việc ăn thịt, Phật dạy: “Này Mahàmati, thức ăn uống của tín đồ trí không gồm thịt với máu. Do đó, giết thịt của một bé chó, một con bò… tuyệt thịt người, hay những thịt của bất cứ chúng sanh như thế nào khác, vị bồ tát không nên ăn thịt. Này Mahàmati, vị người yêu tát an trụ trong Đại bi, thương bọn chúng sanh như đứa con độc nhất, cho nên vì vậy phải kiêng ăn thịt…”. Kế đến, Phật giới thiệu tám lý do lý giải nguyên nhân vày sao bạn Phật tử tránh việc ăn thịt. Vào đó, lý do sau cùng Phật xác định đã “phương nhân tiện nói giáo pháp cho ăn uống Tam tịnh nhục và Ngũ tịnh nhục” nhưng “Nay ở gớm này, xóa bỏ toàn bộ phương tiện, bất cứ lúc nào, chủng nhiều loại nào, phàm thuộc loại thịt chúng sanh, thảy phần đông đoạn dứt”. Có thể nói rằng kinh Lăng Già là cột mốc của thời khắc hủy bỏ mọi phương tiện ăn tịnh nhục đã có được Phật quy định trước đó.
Trong ghê Lăng Nghiêm (Suramgama), Phật lại nói đến việc cấm ăn thịt: “Những người ăn thịt mặc dù được khai ngộ nhưng lại khi hết phước báo, ắt phải ngập trong biển khổ, chẳng nên đệ tử Phật”, vả lại “Làm sao người có lòng đại bi mà ăn uống thịt chúng sanh?” (Thích Duy Lực, kinh Lăng Nghiêm, tr.162).
Trước khi nhập Niết bàn, Ngài vẫn còn đó căn dặn : “Này Ca Diếp, bắt đầu từ nay trở đi, Như Lai không có thể chấp nhận được hàng Thanh văn đệ tử nạp năng lượng thịt. Nếu bọn việt dâng thí, bắt buộc xem làm thịt ấy như là thịt của con mình. Như Lai cấm các đệ tử ko được ăn toàn bộ các sản phẩm thịt” (Thích Trí Tịnh dịch, tởm Đại chén bát Niết Bàn, quyển 1, tr.137).
Đến trên đây thì vấn đề người phật tử nên ăn thịt hay không đã được phân định. Đối cùng với PGNT, không tồn tại quan niệm về chay mặn, chỉ có quan niệm Tịnh nhục. Bởi vì đó, chư Tăng cùng phật tử tu tập theo truyền thống PGNT hoàn toàn có thể ăn đông đảo thực phẩm nằm trong về Tịnh nhục. Dù được nạp năng lượng thịt nhưng không sát hại sinh vật với tu tập cải tiến và phát triển tâm từ bi vẫn luôn là những tiêu chuẩn hàng đầu. Riêng với PGĐT, ko ăn các loại thịt, chỉ ăn ngũ cốc và rau quả tức không ăn mặn là phép tắc bất di bất dịch. Tuy nhiên, chế độ này chỉ áp dụng cho Tăng sĩ. Còn so với phật tử tại gia, việc nạp năng lượng trường chay được khuyến khích còn phần đông chỉ giới hạn trong những ngày trai nhưng thôi.
Đối với sự việc thịt chó, như sẽ trình bày, chó là một trong loại bọn chúng sanh như bao bọn chúng sanh khác. Bởi thế, theo Phật giáo, lúc đã ăn chay thì không ăn bất cứ loại giết nào. Ko kiêng cử riêng lẻ đối với một số trong những loài như Hồi giáo không nạp năng lượng thịt heo hoặc Ấn Độ giáo không nạp năng lượng thịt bò. Bởi vì vậy, trong Phật giáo không tồn tại vấn đề kiêng cử không ăn thịt chó như các bạn đã nêu.
Quan niệm né thịt chó đối với người hay và quan trọng đối với những người tu hành là 1 trong những quan niệm được có mặt trong dân gian. Có lẽ, phía trên là công dụng của sự pha trộn giữa ý niệm ăn chay Phật giáo với tín ngưỡng dân gian. Thiển nghĩ, chó là loài vật thân thiết, lắp bó, trung thành và hữu ích đối với đời sống con người nên hay được con bạn xem như các bạn hữu, thậm chí là như một thành viên trong gia đình. Lúc còn sống chó được con người đối xử nhân hậu, thường được vuốt ve, trọng tâm sự và lúc chết được chôn cất chu đáo. Vày đó, tấn công đập hoặc ám sát chó là một trong những hành vi bất nhẫn, ăn thịt chó lại càng tàn bạo và táng tận lương vai trung phong hơn. Cùng với truyền thống ăn chay của Phật giáo, câu hỏi kiêng thịt chó từ từ hình thành và vươn lên là một tín ngưỡng dân gian về kiêng thịt chó.
Link gốc: http:/www.thichquangtanh.com/2012/07/vi-sao-phat-tu-chay-va-khong-uoc-thit.html
TIN BÀI LIÊN QUAN
CÙNG NHAU XIỂN DƯƠNG ĐẠO PHẬT

Tuân theo truyền thống cuội nguồn Phật giáo, công ty chúng tôi cung cung cấp tài liệu giáo dục và đào tạo Phật giáo philợi nhuận. Khả năng bảo trì và không ngừng mở rộng dự án của chúng tôi hoàn toàn phụ thuộc vàosự cung ứng của bạn. Giả dụ thấy tư liệu của chúng tôi hữu ích, hãy suy xét quyên gópmột lần hoặc hàng tháng.