Tháng Năm 2, 2019 ·bởi cybbomb ·in Sau khi trở thành mèo của nam giới thần· 7 bình luận

*Lén lút trồi lên*

SAU khi BIẾN THÀNH MÈO CỦA phái nam THẦN

Tác giả: Ly Tử Diên

*

Chương 1

Đêm ngày hôm trước Thẩm Tử Sơ dốc sức làm luận văn siêu khuya, vừa nhắm mắt vẫn ngủ li bì trù trừ trời đất.

Bạn đang xem: Nam sinh xinh đẹp nhà tôi biến thành mèo

Đến lúc cậu tỉnh giấc, bất ngờ lại thấy một bé mèo đực đã đè trên người mình.

Não cỗ của Thẩm Tử Sơ cơ liệt vài giây, ngay tiếp nối cậu nhanh chóng cong mình nhảy lên, gầm gừ khè mấy giờ đồng hồ dọa con mèo đối diện.

“Meo meo!” mi mày mi là ai!?

Mèo mướp màu vàng cam béo múp liếm liếm đệm thịt, giơ vuốt gãi gãi phương diện mình, đoạn “meo” một giờ với cậu như đang phân tích và lý giải gì đó.

Hành cồn giả dễ thương này hoàn toàn không thể khiến cho Thẩm Tử Sơ rung động, thậm chí cậu còn đang mong muốn lôi cái nhỏ mướp ú tê lại tẩn cho 1 trận.

Vừa nghĩ tới đó, Thẩm Tử Sơ đùng một phát sững người, bối rối như vừa thấy sấm sét thân trời quang.

Đợi đã!!

Tại sao cậu…

… lại bị một nhỏ mèo đè?

Não bộ chết sản phẩm một hồi, đến khi thấy được hai trái “măng cụt” bụ bẫm của mình, Thẩm Tử Sơ thiếu hụt chút hóa đá.

Lông mềm như nhung, nhị tai vẫy vẫy, còn cả móng vuốt chống ngắn giấu trong đệm thịt bé dại xinh, dường như rất tương đương một loài động vật nào đó.

Không yêu cầu cậu trở thành mèo rồi chứ?

“Méo méo!!” Thẩm Tử Sơ gào lên thảm thiết.

Dường như nghe tiếng mèo nhỏ mình new nhặt về đang kêu gào đau khổ, Sở Phi Ly cấp vã cách tới. Thấy Mướp Ú đang thu lu bên cạnh, anh mau chóng đoán ra vấn đề.

Sở Phi Ly cảm thấy tất cả hơi nặng nề xử, cũng chính vì trước kia gồm một lần chúng ta anh gửi mèo cho tới đây, Mướp Ú này cũng đã từng làm “chuyện đó”.

Ừ, “chuyện đó” chính là nằm đè lên con mèo khác.

“Đừng sợ, mặc dù Mướp Ú là mèo gay thật dẫu vậy tính nó ko dữ đâu.”

Âm thanh không còn xa lạ bất đột nhiên vang lên, Thẩm Tử Sơ thanh nhàn ngẩng đầu nhìn.

Một gương mặt rất là đẹp trai, mặt đường nét cụ thể góc cạnh, thoạt trông có vẻ vô cùng ngang ngược, mặc dù thế lại do cặp mắt đào hoa mà nhuộm thêm chút vẻ lịch thiệp đa tình, trường hợp như có ai vô ý nhìn ngắm vượt lâu, chắc hẳn rằng sẽ chìm vào đó không vấn đề gì thoát được.

Sở Phi Ly?

Tại sao cậu lại biến thành mèo của Sở Phi Ly?

Đầu óc Thẩm Tử Sơ nháy đôi mắt trống rỗng. Hồi xưa cậu và Sở Phi Ly là bạn cùng phòng cam kết túc xá, nhưng đến năm ba đh thì anh đưa ra ngoài, còn cậu sàng lọc ở lại trường thi nghiên cứu và phân tích sinh.

Thường ngày ngoại trừ giờ lên lớp thì cậu với Sở Phi Ly siêu ít khi đụng mặt, cố gắng nhưng bây giờ cậu vẫn rất đề nghị anh giúp mình một chút.

Thẩm Tử Sơ còn đã hoảng hốt chậm chạp tiến về phía Sở Phi Ly, vươn nanh vuốt níu lấy ống quần anh.

Bộ dạng tội nghiệp này khiến cho Sở Phi Ly do dự làm sao, bất đắc dĩ ngồi xổm xuống ôm cậu lên, không dứt vuốt ve sầu an ủi. Cho rằng cậu lúng túng vì bị Mướp Ú dọa, anh liền hung dữ mắng mèo mập: “Nó bé dại xíu vắt này cơ mà mày cũng nỡ xuống tay!”

Có điều “ông chủ” Sở Phi Ly này trọn vẹn chẳng gồm chút uy nào đối với Mướp Ú, mèo béo chỉ biếng nhác “meo” một tiếng rồi tảo mông về phía anh. Mẫu đuôi xù xoàn cam vẫy một cái, cục mỡ tròn xoay ngồi xổm xuống, điệu bộ y hệt như một thay già.

Sở Phi Ly đành chớ thây nó, chuyển ánh mắt về phía Thẩm Tử Sơ. Thấy mèo nhỏ hoảng sợ quan sát mình, tim anh bỗng mềm nhũn ra, thanh thanh hỏi: “Sao thế?”

Thẩm Tử Sơ được Sở Phi Ly ôm vào lòng, chóp mũi hít vào toàn hương thơm của anh, nháy mắt khía cạnh đỏ phừng phừng.

Xấu hổ quá.

Không ngờ cậu lại biến thành mèo của fan mình thầm mến bao năm!

Cách Sở Phi Ly ôm cậu lúc này hoàn toàn không giống vẻ thờ ơ của anh khi ở trong trường học.

Trong mắt hồ hết người, kỳ thực quan hệ tình dục giữa Thẩm Tử Sơ với Sở Phi Ly không tốt lắm, thậm chí là Thẩm Tử Sơ cũng nhận định rằng Sở Phi Ly ghét mình, vì vậy cậu chỉ có thể giấu kín đáo mối tình đối kháng phương này trong tim mà thôi.

Đối khía cạnh với sự nữ tính của anh, nhịp tim cậu mọi khi một cấp tốc hơn, cảm hứng tê dở người từ lồng ngực lan tràn khắp cơ thể.

“Bị Mướp Ú dọa sợ hãi hả?”

Nghe Sở Phi Ly hỏi vậy, Thẩm Tử Sơ rất đáng để xấu hổ mà lại “meo” một tiếng.

Sở Phi Ly phì cười: “Xem ra là bị nó dọa thiệt rồi, về sau nếu bé Mướp Ú tê dám làm gì thì ngươi cứ xòe móng ra cào nó.”

Thẩm Tử Sơ cảm thấy chiếc mặt mo của mình sắp rụng ra rồi. Không ngờ cậu cũng có ngày giả cỗ đáng yêu! còn nếu không phải khắp cơ thể cậu hiện thời toàn lông là lông, Sở Phi Ly chắc chắn là sẽ thấy từ trên đầu đến chân cậu hầu hết đỏ rừng rực.

Con mèo bản thân nhặt về thật sự quá nhút yếu – Sở Phi Ly vừa nghĩ vừa gửi ngón tay thanh thanh xoa cái sống lưng mềm.

Thẩm Tử Sơ được vuốt ve khôn cùng thoải mái, không nhịn được kêu rừ rừ vào cổ họng. Chẳng đa số thế, cậu thậm chí là còn mong mỏi phơi cả chiếc bụng bé dại ra cho anh sờ một chiếc nữa.

Thẩm Tử Sơ âm thầm rơi lệ. Khi là người ví dụ mình rất thờ ơ khí chất, sao tiếng lại trở thành thế này? có lẽ nào là do bản năng điều khiển?

Cậu không kìm nổi vẫy vẫy hai loại tai, đỏ mặt ban đầu hưởng thụ xúc cảm được Sở Phi Ly âu yếm.

Nhưng đúng lúc này, trong đầu Thẩm Tử Sơ bỗng vang lên một giọng nói:

Cái gì?

Cậu còn có thể biến lại như cũ?

Hệ thống: *

Thẩm Tử Sơ: “…” bi quan nôn, lưỡng lự phải tìm nơi nào mà ói ra bây giờ.

“Mẻo mẻo!” Nó hy vọng báo ơn thì tương quan gì cho tao? ko công bằng!

khối hệ thống phát biểu đầy quyết trung ương

Thẩm Tử Sơ: “…”

Có điều khối hệ thống cũng đang ném ra một con mồi nho nhỏ, câu hỏi được trở về thân thể thực đối với cậu quả là vô cùng hấp dẫn.

Xấu hổ xấu hổ ngùng mà đem so với vấn đề trở lại khung người mình thì tất cả là gì, cậu sẵn sàng làm kẻ lưỡng lự xấu hổ!

Thẩm Tử Sơ hạ quyết tâm, sau đó bỗng nhiên ngửng lên chú ý Sở Phi Ly chăm chú, vẻ mặt y như một dã thú vừa phát hiện ra bé mồi vừa lòng miệng, đôi đồng tử thủng thẳng thu lại.

Là một bạn nuôi mèo, Sở Phi Ly nhanh chóng nhận ra đó là dấu hiệu lúc mèo sẵn sàng tấn công người hoặc nổi cơn thịnh nộ, mau lẹ đặt chú mèo vào tay xuống đất. Mặc dù sao nhỏ mèo này là mèo hoang anh vừa nhặt về về tối hôm trước, vẫn chưa được tiêm vắc xin chống bệnh.

Thẩm Tử Sơ vừa ưỡn mình một chiếc bỗng bị Sở Phi Ly đặt xuống sàn nhà, hoàn toàn không đọc vừa gồm chuyện gì xảy ra. Thấy anh nhấc chân cách đi, cậu vội vàng lo lắng đi theo, chạy tới phía trước anh không kết thúc kêu meo meo:

Đây không hẳn lần đầu Sở Phi Ly dìm nuôi mèo hoang, Mướp Ú chính là con mèo đầu tiên anh nhặt về. Mặc dù thế theo như anh biết, mèo hoang thông thường đều hết sức dè chừng con người, ngày đầu tiên về nhà sẽ luôn luôn căng thẳng trốn vào góc nào đó.

Nhưng mà chú mèo bên dưới chân chỉ cần mèo con, còn rất hoạt bát nữa.

Sở Phi Ly khá cong khóe miệng: “Không được, tao phải thao tác làm việc đây, mày đùa với Mướp Ú tạm đã nhé.”

Thẩm Tử Sơ cứng đờ. Sở Phi Ly mà lại đi có nghĩa là mình thiết yếu trở về khung người cũ được sao?

Nhưng bây chừ mấy cái chân ngắn cũn này sẽ không thể theo kịp anh, Thẩm Tử Sơ bắt đầu chạy được vài ba bước, Sở Phi Ly đã vào phòng ngừng hoạt động lại.

Cậu ngây ra trên chỗ, tội nghiệp meo vài ba tiếng.

Thẩm Tử Sơ xoay đầu nhìn đôi mắt lộ vẻ đói khát của Mướp Ú, chiếc mặt mèo kia nào có giống “cụ ông” vừa rồi.

Trong đầu cậu bỗng nhiên tua lại câu nói của Sở Phi Ly: “Mướp Ú là 1 trong con mèo gay.”

Thẩm Tử Sơ run lẩy bẩy, thế nhưng một nhỏ mèo vài mon tuổi như cậu đứng trước mèo mướp mập… kích cỡ quá chênh lệch, hoàn toàn không gồm phần thắng.

Mướp Ú lúc này đã cho tới gần, mẫu thân béo chậm chạp cà cà, sau đó nó vươn dòng lưỡi dài, vơi liếm một cái lên sườn lưng cậu.

Đầu lưỡi mèo tất cả một lớp gai ngược, Thẩm Tử Sơ đột nhiên bị liếm một cái, vô thức khen Mướp Ú này tay nghề ship hàng được lắm…

Không được không được! Cậu cấp thiết lại tạ thế phục lần nữa!

Thẩm Tử Sơ run sợ như kiến bò trên chảo nóng, đúng vào khi đó, âm nhạc của hệ thống lại đợt tiếp nhữa vang lên: <Đếm ngược thời hạn triển khai nhiệm vụ: 5 phút.>

!!

Nhiệm vụ lại còn tồn tại thời hạn nữa?

Nói bí quyết khác, giả dụ như trong thời hạn quy định nhưng mà cậu không liếm được Sở Phi Ly một cái, cậu sẽ không thể thay đổi được mấy phút biến quay lại hình người?

Thẩm Tử Sơ lúc này đâu còn trung ương trí nghĩ mang đến chuyện xấu hổ tuyệt không, cậu vù vù lao cho tới trước cửa căn hộ Sở Phi Ly vừa bắt đầu vào, mấy móng vuốt nhỏ tuổi xíu ra sức cào cửa.

Cậu hiện giờ vẫn còn là một mèo con, móng vuốt cực kỳ mềm, cào một hồi đang thấy nhị tay nhức nhức. Mặc dù thế cậu vẫn không dám dừng lại, chỉ có thể há miệng không dứt kêu gào thê thảm.

“Meo meo!!”

Mèo nhỏ ngoài cửa cứ nỗ lực kêu lên thảm thiết. Nghĩ rằng Mướp Ú lại đang bắt doạ nó, Sở Phi Ly đành yêu cầu ra mặt, thế nhưng cửa mở ra rồi lại chỉ thấy nhỏ xíu mèo nhỏ kia vẫn làm cỗ đáng thương quan sát mình.

Sở Phi Ly thở dài, ngồi xuống ôm mèo con vào lòng: “Bé bánh nếp này, thật là bong ra khỏi một lát cũng ko xong.”

Bé đồ vật gi cơ? Cái danh xưng ẻo lả ấy là ám chỉ cậu ấy hả?*

Có điều thời hạn thực hiện nhiệm vụ chỉ từ lại 1 phút đồng hồ, mèo nhỏ Thẩm Tử Sơ tạm thời tốt tính không nhằm bụng. Cậu giương ánh mắt chằm chằm Sở Phi Ly, thoạt trông cứ như đang chú ý một miếng cá hồi tươi roi rói.

Sở Phi Ly nhè nhẹ gãi cằm mang lại mèo con, cười cợt híp đôi mắt nhìn nhỏ bé mèo dịch chuyển không yên trong tim mình: “Đừng nhúc nhích, lỡ xẻ từ bên trên cao ráng này xuống thì nguy hiểm lắm.”

Thẩm Tử Sơ thử giãy giụa vài ba cái, thế nhưng Sở Phi Ly ôm cậu thừa chặt.

Xem thêm: Có Hỗ Trợ Nào Cho Người Sinh 3 Có Được Nhà Nước Hỗ Trợ Không ?

“Meo meo!” Thẩm Tử Sơ tuyệt vọng kêu lên.

Không kịp nữa rồi, cho tôi liếm một cái đi! Chỉ một chiếc thôi!

Một giây bất chợt, hai bạn tôi nhìn anh anh nhìn tôi. Sở Phi Ly bên cạnh đó bỗng thấu hiểu chuyện gì, cúi đầu nói cùng với Thẩm Tử Sơ: “Có buộc phải tao ôm ngươi chặt quá không?”

“Méo!”

Sở Phi Ly liền nỗ lực chỉnh lại tư thế ôm, giúp mèo con nằm vào ngực mình dễ chịu hơn.

Song lúc anh vừa buông lỏng tay, Thẩm Tử Sơ đùng một phát nhanh trí vươn cổ liếm lên cằm anh một cái.

Kim đồng hồ nhảy cho tới số 0, nhưng hệ thống lại trọn vẹn im ắng.

Bầu không gian đông cứng khiến cho Thẩm Tử Sơ suy sụp, dễ thường cả đời này cậu sẽ đề nghị làm mèo?

Không biết đã qua bao lâu, hệ thống lag kia mới lờ đờ tuyên bố:

*Nguyên gc là “tiu niêm bao” – 小粘包, ch niêm là dính, t tra google thy ra 1 loi bánh làm bng bt go nếp đề xuất dch thành bé bánh nếp ch cũng ko rõ hoàn toàn có thể gọi là bánh gì. Gốc là em Thẩm ẻm kêu “tiểu vật gì bao”, ý là chữ niêm – dính nó ẻo, chương 2 sẽ sở hữu được nhắc đến lần tiếp nữa nên tớ phân tích và lý giải trước.

*

*Về cái tên hệ thống, nơi bắt đầu là , giống hình trạng trung khuyển ấy. Mèo trung thành hơi củ chuối đề nghị tớ để “mèo ngoan trọn đời” nha.

*Đây chính là Mướp Ú vàng cam, giờ đồng hồ Trung điện thoại tư vấn là “quýt miêu”.

Hết chương 1

Chương 2

Chỉ thông tin nhiệm vụ kết thúc mà mất cả nửa ngày, Thẩm Tử Sơ sợ mang lại toát những giọt mồ hôi lạnh, mãi tới lúc nghe ngừng mới dám thở phào một hơi.

Mà Sở Phi Ly vừa bị liếm cằm trọn vẹn chẳng phát âm gì, góc nhìn lộ rõ nét vui vẻ: “Dính fan thật, xem ra để tên bé xíu Bánh Nếp là đúng rồi.”

Thẩm Tử Sơ hừ hừ nhị tiếng, bày tỏ sự bất mãn sâu sắc đối với cái thương hiệu này.

Bé cái gì bánh vật gì hả, cậu băn khoăn mấy mẫu chữ đó!

Ẻo không để đâu mang lại hết.

<Độ gần gũi nghĩa là gì hả, mày phân tích và lý giải cho tao chút đi?>

<Độ thân mật mà còn nên giải thích? Nói chung là nó chia ra những giai đoạn không giống nhau, độ thân thiết 30 là chúng ta bè, 60 là người thân trong gia đình cận, 90 là người cực kỳ quan trọng.>

Thẩm Tử Sơ trầm mặc:

<1.>

Thẩm Tử Sơ: “…” Ông bạn, cú đánh này đau đấy.

Cậu giỏi xấu gì cũng thích Sở Phi Ly suốt mấy năm ròng, giờ đồng hồ lại nghe nói độ thân thiết của hai fan chỉ gồm 1, nói không tiếc nuối là nói dối. Tất cả điều cái hệ thống mèo ngoan trọn đời này cũng hơi vui nhộn quá rồi, lẽ làm sao cậu còn nên hi sinh vị chủ như mấy chú chó trung thành với chủ hay sao?

Thẩm Tử Sơ nghĩ nhưng rùng mình, tự ảo mộng tự hù mình hại mất vía.

“Bé Bánh Nếp, tao phải làm việc đây.”

Sở Phi Ly thả Thẩm Tử Sơ xuống, cậu mau chóng lấy lại phong thái lãnh đạm cô độc như khi còn là người, hừ hừ mấy tiếng rồi xong xuôi khoát thoát ra khỏi phòng.

Sở Phi Ly sững sờ, bé Bánh Nếp có thể phăm phăm bỏ mũi nhọn tiên phong không ngoảnh lại thật hả? con mèo con vừa new quấy khóc đòi anh ôm sao đùng một chiếc lại trở thành boss mèo kiêu kỳ vậy?

Chớp mắt đó, Sở Phi Ly không ngoài u ân oán trong lòng, cứ gồm cảm giác bản thân chằng khác gì cây gậy mát xa tình thú* vừa dùng hoàn thành đã bị hắt hủi.

Vừa nghĩ về tới đây, anh vội phủ nhận gạt cái liên hệ phi lý kia thoát khỏi não bộ, lần tiếp nữa tập trung vào công việc cần làm.

Cùng thời gian đó, Thẩm Tử Sơ bước thoát ra khỏi phòng, nhanh nhẹn nhảy đầm lên ghế sofa, nệm ghế mượt mại khiến cậu ko nhịn được lăn lăn vài ba vòng. Mướp Ú ngần ngừ đã đi đâu chơi mất dạng, coi ra giờ đó là thời cơ giỏi để khám phá việc trở về thân thể vào mười phút kia.

Hệ thống nói rằng sau khoản thời gian được Sở Phi Ly cứu vớt mạng, mèo bé quyết tâm ước ao báo ân, rốt cuộc không hiểu biết sao lại chọn trúng cậu để nhập vào khung hình này. Nhưng lại chuyện đó tạm gác lại, mười phút về bên làm tín đồ vừa bắt đầu lấy được này chắc chắn không thể lãng phí!

Cậu phải trở lại thân thể của chính mình kiểm tra xem.

Trời đất đảo lộn, Thẩm Tử Sơ sau cuối được trở lại khung hình cũ. Đầu óc cậu ong ong xoay cuồng, nặng nề như đổ chì, vừa cử động một chút ít đã cảm xúc sau gáy đau và nhức nhối.

Cậu lảo đảo bò xuống giường khiến Đỗ Hàn ở kề bên giật mình: “Tử Sơ, cậu tỉnh rồi à?”

“Đỗ Hàn? Sao tớ lại sống đây?”

Đỗ Hàn cau chặt đôi mày: “Dạo này cậu vất vả quá bắt buộc không, vừa nãy tớ về ký túc, thấy cậu ngủ mê man gọi mãi không tỉnh buộc phải vội chuyển cậu cho phòng y tế.”

Thẩm Tử Sơ thoáng hoảng hốt, cố kỉnh nhưng khuôn mặt vẫn cứng lag như thường: “Ừ.”

Ngoại hình của cậu vốn ưa nhìn, hiện nay da dẻ tái nhợt, mặt mũi tiều tụy lại càng khiến cho người ta ý muốn che chở hơn.

Người ngoài luôn luôn nói Thẩm Tử Sơ tuy ghẻ lạnh nhưng lại là kiểu lạnh lùng rất phong độ nhã nhặn. Đôi mắt black láy sáng ngời, làn domain authority trắng như dương đưa ra ngọc thượng hạng, lại thêm trước kia cậu ngủ khá lâu khiến tóc tai lộn xộn, thoạt trông như thể mới bị người ta “bắt nạt” vậy.

Cảnh tượng này… mặc dù Đỗ Hàn là nam nhi cũng buộc phải nhìn ko rời mắt.

“Các mẹ cùng trường ưng ý cậu mà thấy được cảnh này… e là sẽ gặm rễ luôn ở đây để nhìn cậu mất.”

“… Đừng nói linh tinh.”

Đỗ Hàn thật sự không nói linh tinh, Thẩm Tử Sơ là hotboy trường họ, các thành tích học tập sản phẩm top, mặt mũi rất đẹp trai, phong thái thanh lịch. Gồm điều tính cách cậu lạnh lẽo nhạt, tựa như một đóa hoa cao ngạo bên trên đỉnh núi, ko ai rất có thể tới gần.

“Reng reng reng reng…”

Điện thoại di động cầm tay của Thẩm Tử Sơ thình lình vang lên. Đỗ Hàn có đặc tính loa phường, tin cậu nên đến phòng y tế tất yếu đã được nhắn trên team wechat đến tất cả bạn bè cùng biết, thế nhưng khi quan sát thấy cái tên trên màn hình điện thoại, đôi mắt Thẩm Tử Sơ bỗng dưng lóe lên ánh nắng lạ kỳ.

Sao lại trùng hợp chũm chứ, vừa đề cập Tào tháo thì Tào dỡ xuất hiện.

… Sở Phi Ly.

“A lô.”

Từ loa smartphone vọng ra một thanh âm khôn cùng hấp dẫn, chất giọng trầm thấp tựa như tiếng đàn cello: “Tôi nghe nói cậu bị ốm?”

Vừa rồi lúc ở trong phòng anh nói phải thao tác làm việc mà? Sao rất có thể bớt ra thời gian gọi điện thoại cảm ứng thông minh thế hả?

Thẩm Tử Sơ bình tâm đáp: “Chắc là do mệt quá thôi.”

Sở Phi Ly tự nhiên im lặng.

Hai người đàn họ như vậy khiến cho Đỗ Hàn cũng cảm giác hơi lúng túng. Thẩm Tử Sơ cùng Sở Phi Ly hồ hết là tín đồ rất xuất sắc, mặc dù thế trừ khi là một trong những trống một mái, còn nếu không một núi chắc chắn không thể chứa hai hổ, mà lũ họ lại đen đủi bị xếp vào cùng một phòng cam kết túc xá, nhìn nhau không vừa mắt.

Đỗ Hàn rủ rỉ với Thẩm Tử Sơ: “Tốt xấu gì người ta cũng điện thoại tư vấn điện thăm hỏi cậu, quan sát mặt cậu kìa, tỏ thái độ giỏi chút đi.”

Thẩm Tử Sơ rất mong “tỏ thái độ tốt”, tuy vậy cậu từ bé bỏng đã có sự việc với bài toán khống chế biểu cảm khuôn phương diện rồi. Lúc còn nhỏ tuổi cậu cũng từng đi khám, bác bỏ sĩ nói bên cạnh đó do dây thần kinh nào đó gồm thiếu sót, tuy vậy cậu sau cuối quyết định kệ xác không chữa trị nữa. Trước đây cậu từng ít nhiều lần giải thích chuyện này với người khác, rứa nhưng sau khi lớn lên rồi cũng chẳng muốn để ý nhiều.

“Cảm ơn cậu quan tiền tâm.”

Bầu không khí đột trở cần ngột ngạt, Đỗ Hàn không nhịn được bịt mặt. Cậu chốt một câu ngừng khoát như thế, chẳng bắt buộc là ao ước chặn họng không cho người ta có thời cơ nói tiếp tuyệt sao?

Người vị trí kia đầu dây trái nhiên lặng ngắt hồi lâu, may cố Thẩm Tử Sơ lại tự đổi đề tài câu chuyện: “Nhà cậu tất cả một bé mèo bé mấy tháng đề nghị không?”

Sở Phi Ly đơ mình: “Phải.”

Thẩm Tử Sơ cần sử dụng chất giọng túc tắc giải thích: “Đó là mèo tôi nuôi, tôi tìm mãi ko thấy, hóa ra là ở trong nhà cậu. Tôi biết nó là mèo hoang, dẫu vậy phòng ký kết túc của mình lại quán triệt nuôi, cho nên tôi đành mang món ăn cho nó mặt hàng ngày.”

“Nếu là mèo cậu nuôi, gồm cần tôi lấy trả lại mang đến cậu không?”

Thẩm Tử Sơ suýt hộc máu, đối tượng người tiêu dùng của hệ thống chính là Sở Phi Ly, trả lại đến cậu rồi thì từ giờ đồng hồ cũng ngoài mơ chấm dứt nhiệm vụ nữa!

“Không cần, cậu cứ nuôi nó đi, tôi tin cậu.” nói đến đây, Thẩm Tử Sơ cũng không quên giành chút tác dụng cho bản thân “Cậu ko được đe nó, lưu giữ đừng đến nó nạp năng lượng mấy sản phẩm công nghệ hạt khô mang lại thú cưng, nó thích nạp năng lượng đồ nóng sốt. Còn toàn quốc nữa, thời tiết hiện giờ lạnh lắm, nhớ mang đến nó hấp thụ nước ấm.”

Sở Phi Ly nghe cơ mà không kìm nổi khóe miệng khẽ cong. Thẩm Tử Sơ linh hoạt nói một mạch như vậy, coi ra không tồn tại vấn đề gì.

Trước kia thấy Đỗ Hàn nhắn tin bên trên group wechat, anh còn bị dọa lag mình. Đỗ Hàn gửi vào team một tấm ảnh, trong ảnh là Thẩm Tử Sơ tóc tai rối bù, khía cạnh tái nhợt nằm trên nệm phòng y tế. Cảnh tượng đó khiến cho anh chẳng sao chịu nổi, lòng dạ bối rối không yên.

“Tôi biết rồi.”

Nhận được lời xác thực của Sở Phi Ly, Thẩm Tử Sơ rốt cuộc dễ chịu và thoải mái hơn một chút. Cậu luôn luôn nhớ nhắc thêm một câu: “Còn cả nhỏ mướp khủng nhà cậu nữa, nhớ bóc nó ra xa xa chút.”

Sở Phi Ly: “…”

Tiếng xấu của Mướp Ú bên anh đồn xa nuốm sao? ngay cả Thẩm Tử Sơ cũng biết?

Nhưng không hóng anh kịp hỏi lại, tín đồ bên cơ đầu dây đã cụp máy.

Thẩm Tử Sơ nhìn đồng hồ, sẽ bảy phút trôi qua rồi. Cậu nóng vội dặn Đỗ Hàn: “Mấy ngày hôm trước tớ đi khám, bác bỏ sĩ bảo tớ tất cả chứng mê mệt ngủ, từ giờ đồng hồ lỡ tớ gồm ngủ hơi lâu cũng đừng hoảng.”

Đỗ Hàn ngờ ngạc gật đầu: “Ok.”

Chỉ sót lại có tía phút, chần chừ có kịp quay về ký túc xá không. Thẩm Tử Sơ cực kì sốt ruột, không có thời gian để suy xét nữa, cứ dốc rất là chạy thật nhanh chắc đã kịp.

Cậu dancing xuống giường, xỏ giày sẵn sàng rời đi. Mặc dù vậy đúng lúc này, một cô gái vô cùng xinh đẹp bỗng bước vào phòng y tế.

Đỗ Hàn quan sát mà choáng váng, đây cụ thể là cấp độ hoa khôi ngôi trường rồi.

“Sao cậu sinh sống đây?” Thẩm Tử Sơ hỏi.

“Biết tin cậu nhỏ nặng bắt buộc tới thăm cậu.”

Em gái đẹp đẹp đùng một cái mở miệng nói giọng nam, Đỗ Hàn mau chóng cứng đờ.

“!!!”

Cô em này sao lại nhả ra giọng phái nam trầm! bị đau nhức họng buộc phải không!

Mà rượu cồn tác tiếp theo của em gái đẹp đẹp khiến Đỗ Hàn chết máy tại chỗ. “Cô em” tê nheo mắt, vươn một ngón tay nâng cằm Thẩm Tử Sơ lên, khuất tất áp sát: “Bị bé mà cũng đẹp nỗ lực này, chậc chậc.”

Thẩm Tử Sơ hình như đã tập mãi thành quen, yên tâm đáp: “Trình Mục Tiêu, đừng bày trò.”

Đỗ Hàn suýt nữa sợ mang lại tiểu ra quần. Hình hình ảnh này tất cả sức công phá quá mạnh, hai phe đa số nổi lập cập ngang nhau, tuy tín đồ mặc đồ thiếu nữ kia hiệ tượng có vẻ mềm mịn và mượt mà nhưng lại có khí hóa học quá “công”. Khi người đó đến gần Thẩm Tử Sơ, mái tóc dài buông lơi đổ xuống mặt vai cậu… Cảnh tượng quả thật hoa lệ mỹ miều.

Thẩm Tử Sơ vẫn bảo trì thái độ lãnh đạm xa biện pháp như thường, giỏi không rung động. Đối phương hẳn là bạn quen của cậu, bởi vì vậy từ trên đầu tới cuối cậu không thể né tránh, chỉ mặc bạn ta thích làm gì thì làm.

Đỗ Hàn sắp đến mất hết niềm tin: “Cậu cậu cậu ta, ko phải, cô cô cô ta là ai?”

Đây chung cục là em gái tuyệt là anh trai?

Thẩm Tử Sơ liếc ánh mắt cậu bạn: “Tớ trình làng chút, đó là Trình Mục Tiêu, streamer game nổi tiếng.”

Đỗ Hàn: “Nam tuyệt nữ?”

Thẩm Tử Sơ yên ổn lặng: “Nhìn cậu ta giống chị em chỗ nào?”

Chỗ nào cũng giống còn gì?! Đã thế còn là kiểu dễ thương rực rỡ! Đỗ Hàn cảm xúc linh hồn ước ao manh của chính bản thân mình bị tiến công một cách tàn bạo, cơ mà Trình mục tiêu lại bình thản mỉm cười: “Ô, cậu suy nghĩ tôi là thiếu phụ à?”

Tuy là rất không muốn thừa nhận, mà lại mà đại ca ơi anh quá đẹp mắt rồi!

Trình kim chỉ nam híp mắt, đột nhiên tỏa ra mùi nguy hiểm: “Tôi mặc đồ phụ nữ cũng có thể XXX fan khác đấy.”

Đỗ Hàn hại tái mặt, chẳng ngờ ngay lập tức giây tiếp theo Trình phương châm lại mềm xuống, đi tới mặt Thẩm Tử Sơ: “Tử Sơ, đúng chứ?”

“… Sao lại hỏi tớ?” Cậu đã thấy hắn XXX ai lúc nào đâu.

Trình phương châm không ngoài mỉm cười: “Bởi vì quan hệ của bọn họ không thông thường chứ sao.”

Đỗ Hàn hoảng cho thiếu chút quỳ xuống, nghi ngờ nhìn Thẩm Tử Sơ.

Nào ngờ Trình mục tiêu vừa dứt lời, Thẩm Tử Sơ sẽ chẳng đáp lời nào cơ mà đổ vào lòng hắn.

Trình mục tiêu mới đầu còn cười nói: “Tử Sơ, cậu mong nhào vào lòng tớ thì cứ nói đi, vòng đeo tay tớ vẫn luôn rộng mở mong chờ cậu mà.”…

Thế nhưng sau khi thấy cậu vẫn yên ổn lìm không cựa quậy, hotline thế nào cũng không tỉnh, khuôn phương diện hắn lập tức vươn lên là sắc, cứng người hỏi Đỗ Hàn: “Rốt cuộc là Tử Sơ bị làm sao thế?”

Thẩm Tử Sơ đã không còn nghe được bọn họ nói gì nữa, vị một giây ở đầu cuối trước khi vấp ngã xuống, vào đầu cậu hốt nhiên vang lên một giọng nói…

*Vụ anh Sở từ ví mình là *extoy tớ trọn vẹn không chém nhé, là cái nhiều loại được gọi là “gậy massage” ấy các bạn ạ.

Hết chương 2

Chương 3

Lén lút đào thêm một cái hố mới. Hồi xưa thì tớ vẫn vậy để không đồng thời đào 2 chiếc hố trong nhà, dẫu vậy mà thiệt sự cần một ít giảm xóc chứ chém thịt mãi tương đối mệt não.

Sập hố bộ này nguyên nhân là văn án đáng yêu, motif cũng chả mới mẻ đến đâu nhưng có vẻ cute, cùng nó bao gồm mèo hí hí hí. Tất cả điều bắt tay vào làm rồi cũng hơi hoảng tại truyện này nó lắm tự lóng và ngôn từ giới trẻ, thêm mấy vụ stream rồi võng phối nữa, vừa edit vừa tra baidu toát các giọt mồ hôi hột. Vốn về giờ Trung tớ chỉ nên editor thôi nhưng mà sau vụ này có thể thành nửa translator luôn luôn rồi, tác giả cũng ít gồm xì tin lắm.

Tôi biến thành mèo của Ex

General Fiction

TÔI BIẾN THÀNH MÈO CỦA EX